NgonTinhFull

Bác Sĩ Thú Y Ở Thế Giới Thú Nhân

Thể loại: Ngôn Tình, Dị Giới, Xuyên Không,

Số chương: 64

Tác giả: Mạc Túc Quân

Giới thiệu:
Thể loại: Xuyên không, nhân thú, sủng, HE
Editor: Miêu Nhi
Độ dài: 64 chương

Phúc Nhạc tự nhiên bị đập hôn mê.

Tỉnh lại liền tới vườn bách thú, a không, là thế giới thú nhân.

Có trời chứng giám, cậu là 1 nam y tá, không phải bác sĩ a! ! !

Lại càng không phải bác sỹ thú y a! ! !    nhóm người này kích động sẽ biến thân thành dã thú thế mà cũng sẽ phát sốt cảm mạo tiêu chảy viêm ruột? ! Thế mà cũng chảy, máu, mũi! ! !

Cậu phải về a a a! !

Từ khóa: nhân vật chính: Phúc Nhạc, Kiều ┃ phối hợp diễn: chưa nghĩ ra ┃ cái khác: thú nhân, bác sỹ thú y, ấm áp, 1V1, sinh tử

Chương 1

TRUYỆN HAY NHẤT
Chương tiếp

Phúc Nhạc rõ ràng nhớ rõ cậu không đặt hàng từ nước ngoài, cũng không có mua sắm online cáigì, ‘trồng cây si’gì gì đó càng không có khả năng, phía dưới lầu vẫnluôn gọi tên cậu chính là 1 tên đàn ông mà.

Được rồi tuy rằng cậu là gay, nhưng là người kia cũng đâu có biết cậu gay đâu.

Cậu chơi liên tục đang đến cao trào cuối cùng, chợt nghe thấy dưới lầu cóngười kêu to “Phúc Nhạc! Phúc Nhạc! Phúc Nhạc!” Sợ tới mức tay run lên,game over luôn.

Bĩu môi ném con chuột, lê người vác theo cái đầutổ chim lỉa chỉa khập khiễng đi ra ban công, nhìn xuống phía dưới, dướilầu có 1 anh bạn mặc đồng phục đen, mặt không đổi sắc mà kêu tên cậusuốt. Thấy cậu nhô đầu ra, liền lớn tiếng nói: “Có bưu phẩm chuyển phátnhanh của anh, mời xuống dưới ký nhận!”

Công ty chuyển phát nào có đồng phục màu đen vậy trời? Trông cứ âm trầm thế nào ấy…Phúc Nhạc nghĩ.

“Xin lỗi, có phải sai địa chỉ hay không?! Tôi không có mua gì mà!” Phúc Nhạc nghĩ nghĩ, gào vọng xuống dưới lầu.

“Có bưu phẩm chuyển phát nhanh của anh! Mời xuống dưới ký nhận!” Cậu bạnkia hình như không nghe được, mặt than như cũ máy móc lặp lại những lờinày.

“Xin lỗi anh có thể đi lên đây không? !” Phúc Nhạc do dự một chút hỏi. Cậu hành động bất tiện, xuống lầu chỉ sợ sẽ mất thời gian.

Anh bạn kia nghe xong trầm mặc một hồi, nói: “Công ty có quy định, tôi không thể đi lên.”

… … Phúc Nhạc không nói gì, đang muốn nói thêm cái gì đó, đã thấy anh bạn kia hơi hơi lùi về phía sau hai bước, giơ lên cái bao hàng trong tay…Dùng sức ném về phía cậu!

Mợ nó cái này không khoa học a a a! Bị vật nặng đập trúng, Phúc Nhạc trước khi hôn mê do đau nhức đột kích gào thét trong lòng.

Lần thứ hai mở to mắt, ánh vào trong mắt chính là cây cối xanh um tươi tốtrợp trời bên tai là tiếng chim không biết tên hót, hình như còn có cảtiếng dã thú gầm rú.

Cậu đây là… nằm mơ đi? Động động đầu ngóntay, phát hiện không thành vấn đề, chống thân ngồi dậy, day day tháidương còn đang hơi đau, quả nhiên, đụng phải 1 cái túi to.

“Đừng để tao gặp lại mày, sẽ cho mày 1 trận nhừ tử!” Phúc Nhạc căm giận than thở, đồng thời đánh giá hoàn cảnh chung quanh.

Đây là chỗ nào? Nhìn những cây đại thụ còn to hơn mình chung quanh, PhúcNhạc có chút nghi hoặc, chậm rãi bò dậy. Vừa đứng lên, sắc mặt cậu liềnthay đổi.

Chân cậu… có cảm giác?

Phúc Nhạc không thể tin được dậm chân, cảm giác bùn đất dưới chân xốp xốp, chân thật như vậy .

Phúc Nhạc ngơ ngác mà nhìn mình đứng thẳng tắp trên hai chân, có chút không dám tin.

Đưa tay chạm vào đùi phải đã nhiều năm hành động bất tiện mới phát hiện tay mình thế mà run rẩy, cười khổ một tiếng, nhìn xem hoàn cảnh chungquanh, Phúc Nhạc không thể không thừa nhận, mình nhất định là đang nằmmơ.

Còn chưa từ bỏ ý định. Cho dù là nằm mơ, cậu cũng muốn có 1 đôi chân khoẻ mạnh 1 lần nữa.

Nhắm mắt hung hăng nhéo bắp đùi 1 phát, “Ssh —” Phúc Nhạc lập tức đau đếnhít hà, nước mắt cũng không tự giác trào ra. Cứ tưởng mình đang nằm mơ,nên mới ra tay độc ác mà nhéo, giờ lại đau đến hai mắt đẫm lệ lưngtròng.

Lại chưa từ bỏ ý định mà búng chân thêm 2 cái, hình như cậu… thật sự tốt lắm? !

Phúc Nhạc rốt cục xác định đôi chân tàn tật nhiều năm của mình rốt cục khỏihẳn! Giờ phút này tâm tình của cậu so với khi thắng liên tiếp 10 vángame còn sung sướng hơn, kích động mà cúi đầu chạy qua chạy lại, nhịnkhông được lộ ra nụ cười vui vẻ, hận không thể tuyên bố cho toàn thếgiới rằng, cậu, Phúc Nhạc, đã lành lặn lại rồi! Lại có thể bước đi nhưbay, có thể thích đi đâu thì đi, đi leo núi, đi bơi lội, đi chỗ nào cũng được hết!

Nhưng mà… Phúc Nhạc nhìn rừng cây rậm rạp chung quanh, đột nhiên có chút dự cảm không tốt: nếu, không phải đang nằm mơ, thìđây là nơi nào?

Phúc Nhạc gãi gãi mái tóc như tổ quạ của mình,lại đặt mông ngồi xuống đất, đang buồn rầu xem mình phải làm gì bây giờ, thoáng liếc thấy bao hàng màu đen cách không xa kia. Thứ này cũng ở đây sao?

Trực giác nói cho cậu biết, tình cảnh hiện tại đại khái không thoát khỏi quan hệ với cái bao này.

“Gần đây không có mua cái gì mà ta… 3 túi thịt bò khô, 2 túi rong biển, 10túi hạt dưa, 7 hộp socola, 5 thùng mì thịt bò đều đã ký nhận hết rồimà…” Phúc Nhạc tự nhủ nói thầm, cứ cảm thấy trong rừng rậm không ngườicó chút yên tĩnh, nếu không nói ra tiếng sẽ rất sợ.

Ngẫm lại cáianh bạn mặc bộ đồng phục đen sì kia đã cảm thấy không thích hợp, làmquái gì có công ty nào cho nhân viên đi giao hàng mặc đồng phục đen sìchứ?

Nhưng giờ phút này cậu cũng không biết làm cách nào để vềnhà, lại càng không biết chính mình đang ở chỗ nào, lòng hiếu kỳ khiếnPhúc Nhạc đem cái bao nặng tầm 5 kg này mở ra.

Được bọc ngay ngắn bên trong là 1 cái rương màu trắng, Phúc Nhạc rất quen thuộc, giống như hộp sơ cứu gia đình thường dùng, nhưng to hơn nhiều.

Mở ra lạiphát hiện bên trong chứa không ít thứ. Đại khái có 4 5 tầng, lục sơ quathì thấy có rất nhiều túi nhỏ, bên trong có mấy thứ gì đó, mặt khác còncó ống nghe bệnh máy đo huyết áp, thậm chí ngay cả dao phẫu thuật vànhíp cũng có, cực kì đầy đủ.

Lật lật không có thứ gì đáng giá chú ý, Phúc Nhạc đóng rương lại, nhịn không được thở dài, không biết cóphải mình đã xuyên qua rồi hay không?

Làm một trạch nam đủ tưcách, Phúc Nhạc cũng xem qua không ít tiểu thuyết, nhưng cũng chỉ đểtiêu khiển mà thôi, thật chưa bao giờ nghĩ qua chính mình sẽ có ngàyđụng phải loại chuyện kỳ huyễn này. Bị đập hôn mê tỉnh lại lại không ởnhà mình… Huống chi cứ cho dù là đang ở trong rừng nhiệt đới thì cũngkhông có cây đại thụ nào lớn đến mức này đi? Điều này đã hoàn toàn vượtkhỏi nhận thức của cậu…

Ngẩng đầu nhìn nhìn bầu trời, bởi vì bị cây chặn, ánh sáng thực yếu, rất khó để nhận biết xem giờ là lúc nào.

Phúc Nhạc do dự một chút, lôi con dao phẫu thuật trong rương ra phòng thân,ôm lấy rương tìm 1 hướng không có cây cối quá rậm rạp đi đến.

Chân vẫn chưa đi lại thuần thục, trên mặt đất lại thường có rễ cây dột nhiên trồi lên, Phúc Nhạc nghiêng ngả lảo đảo mà đi, lại phát hiện hình nhưmình vẫn luôn đi vòng vòng, căn bản nhìn không thấy được điểm cuối củakhu rừng là ở nơi nào.

Nhưng cậu cũng không dám dừng lại, chưa ăn gì, giờ đã cảm thấy hơi lạnh, đến buổi tối trong rừng nhất định sẽ lạnh hơn, cậu lại chỉ mặc 1 cái áo T shirt với cái quần short 7 phân, nhấtđịnh sẽ bị cảm mất.

Huống chi…

“Ngao —ô! ! !” Tựa hồ tiếng sói hoang tru càng ngày càng nhiều, điều này làm cho Phúc Nhạc luôn ravẻ không sợ trời không sợ đất cũng lo sợ bất an, cậu sẽ không bị bầy sói vây công chứ?

Nghĩ vậy, Phúc Nhạc cũng có chút luống cuống, theo bản năng nắm chặt dao phẫu thuật trong tay. Nới đây không quen thuộc,gặp phải dã thú không phải chết chắc rồi sao? !

Đang nghĩ xem nên vượt qua đêm nay kiểu gì, vừa nhấc mắt đã chống lại một đôi con ngươi vàng óng ánh sáng lòe lòe.

“Má ơi!” Phúc Nhạc sợ tới mức rú ầm lên, tay mềm nhũn khiến cho rương cấpcứu rơi trên mặt đất, phản ứng kịch liệt như vậy cũng khiến đôi conngươi kim sắc kia ngẩn ra, có chút kinh ngạc.

Phúc Nhạc bị dọakhông nhẹ, theo bản năng mà ôm 1 gốc đại thụ bên cạnh trèo lên, tay chân còn run run rẩy rẩy, trong lòng đã không ngừng cầu nguyện 1 vòng Bồ Tát Phật Tổ Ngọc Hoàng đại đế chúa cứu thế Jesus, cầu mong cho thứ nàykhông biết leo cây!

Lại nhìn chủ nhân của cặp kim sắc kia, bởi vì thân hình giấu trong bụi cây rậm rạp, lại thêm sắc trời u ám, nhìnkhông ra là con gì, nhưng nó thấy bộ dáng Phúc Nhạc nơm nớp lo sợ, ánhmắt lại nhu hòa xuống, hình như còn mang theo ý cười.

Phúc Nhạc lúc này còn nhớ rõ trèo cây quả thật đáng giá biểu dương, bất quá cậu lại quên mất việc quan trọng nhất.

Cái kiểu giống cái trước mặt tay chân vụng về bám vào thân cây muốn trèolên lại 5 lần 7 lượt tụt cuống dưới, nhịn không được gợi lên khóe miệng. Giống cái ngốc vụng như vậy cũng thật hiếm thấy.

Mà giờ khắc này Phúc Nhạc đã muốn khóc không ra nước mắt, tuy rằng thực có hình tượngmà không bị dọa quỳ rạp trên mặt đất mà phản ứng nhanh trèo cây, nhưngcậu hoàn toàn quên chính mình chưa từng trèo cây bao giờ! Cậu có thể cảm thấy tầm mắt mãnh liệt kia ở phía sau, điều này làm cho chân cậu cũngcàng ngày càng mềm, sắp đứng không nổi…

Chương tiếp
Đi đến chương / 64
Đọc thêm truyện khác
Papa Con Đã Trưởng Thành

Thể loại: Xuyên Không,

Tối Cường Tiên Đế Trọng Sinh

Thể loại: Tiên hiệp, Đô thị, Sắc,

Toàn Đạo Môn Đều Nợ Ta Một Ân Huệ

Thể loại: Đam Mỹ, Khác,

Từ Đương Gia Gia Bắt Đầu

Thể loại: Đô thị,

Nhật Kí Phản Công Của Nữ Phụ Pháo Hôi

Thể loại: Đô thị,

Em Là Bảo Bối Daddy Cưng Chiều Vợ Trẻ

Thể loại: Ngôn Tình, Đô thị, Sủng,

Câu Chuyện Thanh Xuân

Thể loại: Truyện Teen,

Nam Sủng Của Tướng Quân

Thể loại: Sắc, Sắc, Đam Mỹ, Đam Mỹ, Cổ Đại, Cổ Đại,

Tình Đầu Chọn Tôi, Tôi Rất Ngọt

Thể loại: Đam Mỹ, Sủng,

Triệu hồi - Phần 1 Series - Sức mạnh hắc ám

Thể loại: Khác,


Top truyện hay:
1. Rể Quý Trời Cho
2. Cưng Chiều Vợ Nhỏ Trời Ban
3. Mê Vợ Không Lối Về
4. Anh Ấy Gọi Tôi Là Hắc Liên Hoa
5. Yêu Lại Từ Đầu

Các bạn đang đọc truyện Bác Sĩ Thú Y Ở Thế Giới Thú Nhân miễn phí trên NgonTinhFull.net
Cảm ơn các bạn đã ủng hộ website!

Đọc truyện Ngôn Tình Online, truyện Ngôn Tình hay nhất, truyện Ngôn Tình full, truyện ngôn tình trung quốc, tiểu thuyết Ngôn Tình trung quốc, truyện Ngôn Tình 18+, truyện sắc, sủng, đôn thị, xuyên không

Ngôn Tình Full - Website đọc truyện Ngôn Tình số 1 Việt Nam
NgonTinhFull.net