NgonTinhFull

Con Dâu Của Nhà Giàu

Thể loại: Ngôn Tình, Đô thị,

Số chương: 250

Tác giả: Mango Mousse

Giới thiệu:
Tên truyện: Con Dâu Của Nhà Giàu

> Thể loại: Ngôn Tình, Đô Thị

Tác giả: Mango Mousse

Nhân vật chính: Cố Tuyết Trinh Và Phong Diệp Chương

Văn án

Vì nghe lời cha, Cố Tuyết Trinh đã thay em mình để gả vào nhà họ Phong để lấy tiền chữa bệnh cho mẹ. Khi được gả đi cô nghe nói Phong Tổng là một người lạnh lùng, kiêu ngào, khó chiều. Nhưng sau đó mới biết đó chỉ là một lời đồn thổi mà thôi. Một Tổng tài lãnh khốc vô tình khi bắt đầu cưng chiều vợ lại nhiệt tình và điên cuồng.

***************

Cố Tuyết Trinh khẽ thì thầm một câu, rồi uống cạn ngụm rượu cuối cùng trong ly. Chất lỏng cay ngấm vào cổ họng làm dâng lên vị chua chát, thấm tận tâm can. Mãi một lúc sau, cô mới dần bình tĩnh lại, ánh mắt trở nên kiên định hơn.

Vì mẹ, chuyện gì cô cũng đồng ý làm!

Từ giờ phút này, cô sẽ nhập vai Cố Tuyết Trâm!

Mặc dù tính cách của cô và Cố Tuyết Trâm khác nhau một trời một vực, nhưng dù gì đi nữa cô cũng phải cố chống đỡ một năm. Mà trong một năm này, hy vọng người chồng trên danh nghĩa của cô có thể ở luôn bên châu Âu, đừng quay trở về.

Đến lúc đó, cô cầm tiền đi rồi thì hai bên không dính dáng đến nhau nữa hết!

Đọc truyện Con Dâu Của Nhà Giàu full

Chương 1

TRUYỆN HAY NHẤT
Chương tiếp

Chương 1:Dự Định Cùng Cô Sinh Con


Bên trong căn phòng được bày trí trang nhã

theo lối điển, dưới ánh đèn mờ ảo, Cổ Tuyết
Trình nhàn nhã ngồi trên ghế sofa, uống từng
ngụm rượu vang, cô đã ngà ngà say, thần sắc

mặt mang vẻ thương cảm khó nắm bắt…

Hôm nay là ngày đầu tiên em gái sinh đôi của
cô là Cố Tuyết Trâm bước chân vào nhà họ Phong.
Nhà họ Phong là gia tộc quyền quý bậc nhất ở

Kinh đô.
Còn Cố Tuyết Trâm là thiếu phu nhân danh
xứng với thực của nhà họ Phong!

Hai ngày trước, ba của Cố Tuyết Trinh là Cố Hải
Sâm đột nhiên tới nhà cô, yêu cầu cô giả trang
thành em gái để vào nhà họ Phong ở một năm.

Cố Tuyết Trinh cảm thấy nực cười.

Khi cô lên tám tuổi, ba cô đã vứt bỏ cô và mẹ,
chỉ dân theo đứa em gái sinh đôi đi suốt mười

mấy nam trời không hỏi han, thăm cô lấy một lần,

không ngờ, lúc ông tã tìm về lại là để đưa ra yêu
cầu này!

Nếu có thể, cô hoàn toàn không muốn có bất
kỳ liên quan gì đến người cha như vậy.

Thế nhưng, cô lại không thể không đồng ý…

Hai mẹ con Cố Tuyết Trinh sống nương tựa vào
nhau, mẹ cô bệnh nặng, cần cần số tiền lớn để
chữa bệnh. Cô thật sự đường cùng rồi, đành
đồng ý với yêu cầu của ông ta.

“Quý Phong Vận, tình cảm với anh đành chấm
dứt tại đây thôi, sau này, em sẽ là mợ chủ của
nhà họ Phong…”

Cố Tuyết Trinh khẽ thì thầm một câu, rồi uống
cạn ngụm rượu cuối cùng trong ly.

Chất lỏng cay ngấm vào cổ họng làm dâng lên

vị chua chát, thấm tận tâm can.

Mãi một lúc sau, cô mới dần bình tĩnh lại, ánh
mắt trở nên kiên định hơn.

Vì mẹ, chuyện gì cô cũng đồng ý làm!

Từ giờ phút này, cô sẽ nhập vai Cố Tuyết Trâm!

Mặc dù tính cả cô và Cố Tuyết Trâm
khác nhau một trời một vực, nhưng dù gì đi nữa
cô cũng phải cố chống đỡ một năm.

Mà trong một năm này, hy vọng người chồng
trên danh nghĩa của cô có thể ở luôn bên châu
Âu, đừng quay trở về.

Đến lúc đó, cô cầm tiền đi rồi thì hai bên không
dính dáng đến nhau nữa hết!

Lúc này, tại sân bay Luân Đôn, nước Anh.

Dưới màn đêm, chuyến bay về kinh đô chuẩn bị
cất cánh.

Bên trong khoang thương gia có một người đàn
ông vẻ mặt nghiêm nghị, khí thế bức người.

Anh mặc một bộ vest màu đen được may đo
vừa vặn, đường may sắc sảo ôm lấy thân hình cân
đối của anh, quần tây màu đen ôm lấy cặp chân
dài quyến rũ.

Ánh đèn chiếu nghiêng gương mặt đẹp như
tượng tạc, hắt ra chiếc bóng nhờ nhờ, ngũ quan
đẹp như một vị thần, chẳng khác nào kiệt tác của

Thượng đế.

Anh khép hờ ñ ÿ khẽ chau lại, giống như
đang nghỉ một giấc ngắn, toàn thân toát ra sự
lạnh lùng khiến người khác chỉ dám đứng từ xa
nhìn.

Một tiếp viên hàng không mặc đồng phục đúng
lúc đi qua nhìn thấy cảnh này, liền tắt đèn phía
trên đỉnh đầu anh di.

‘Tách’ một tiếng đánh thức người đàn ông đang
nghỉ ngơi.

Anh mở bừng hai mắt ra, đập vào mắt là một
khoảng tối mờ mờ.

Hơi thở của anh đột nhiên ngưng lại, trước mắt
giống như xuất hiện vòng xoáy tối hù, một chiếc
xúc tu vô hình từ vòng xoáy ấy vươn ra như muốn
cuốn lấy anh vào bên trong.

Anh hít thở khó khăn, dồn dập, trán toát mồ hôi lạnh.

Anh nghiến chặt răng, quát lên, giọng như
khiển trách: “Hứa Khiêm!!!”

Ngay lập tức, một dáng người cao ráo từ bền
ngoài đi vào, cung kính nói: “Tổng giám đốc!”

thở hổn hển, không trả
lời, còn Hứa Khiêm đã nhận thức được có chuyện
không ổn, vội vàng bật đèn lên.

Ánh đèn nhanh chóng rọi sáng từng góc.

“Tổng giám đốc? Anh sao vậy?” Hứa Khiêm lo lắng hỏi.

Tổng giám đốc nhà cậu ta bị chứng sợ bóng
tối, cũng chẳng phải mới ngày một ngày hai, chả
trách vừa rồi lại căng thẳng như vậy!

Trán Phong Diệp Chương nổi gân xanh lên, tâm
trạng vẫn chưa ổn định lại được.

Hứa Khiêm vội vàng lấy một lọ thuốc an thần từ
trong túi ra nhét vào miệng Phong Diệp Chương,
sau đó bưng một ly nước tới, phục vụ anh uống.

Sau một hồi lâu sau, Phong Diệp Chương mới
bình tĩnh lại, khuôn mặt đẹp trai hơi tái nhợt.

Hứa Khiêm thở phào nhẹ nhõm, sau đó lập tức

i quắc mắt với tiếp viên hàng không, quát lên: “Tôi
đã dặn các cô là không được tắt đèn trong
khoang thương gia rồi cơ mà? Cô làm việc kiểu gì

vậy?”

Sợ hãi, vội vàng xin lỗi:
“Xin lỗi, xin lỗi. Tôi thấy anh ấy nghỉ ngơi nên mới
tất đèn, không ngờ lại như vậy.”

“Một câu xin lỗi có thể lấp liếm được cho sai
sót của cô à? Lỡ như tổng giám đốc của tôi gặp
chuyện, cô có gách nổi trách nhiệm không?”
Giọng điệu của Hứa Khiêm hùng hổ dọa người.

“Thực sự xin lỗi, tôi không cố ý.” Tiếp viên hàng
không liên tục xin lỗi, dáng vẻ như sắp khóc đến
nơi.

Hứa Khiêm hừ một tiếng: “Nếu không vì máy
bay riêng đang phải bảo trì thì chúng tôi cũng
không ngồi máy bay của các cô đâu…”

“Hứa Khiêm, được rồi.”
-… Lúc này, Phong Diệp Chương ngắt lời Hứa
Khiêm nói, giọng nói uy nghiêm không cho phép
chen vào.

Hứa Khiêm đành dừng lại, rồi quay sang nói với
tiếp viên hàng không: “Còn không đi ra?”

Tiếp viên hàng không vội vàng lui ra ngoài.

Bên trong phòng chờ chỉ còn lại hai người, Hứa

Khiêm ân cần hỗ “ỐNG giám đốc, anh cảm thấy
thể nào? Có cần quay về khám bác sĩ không, bây
gìờ xuống máy bay vẫn còn kịp…”

“Không cần.” Phong Diệp Chương hờ hững đáp lại.
Hứa Khiêm nhìn anh với ánh mắt không đồng

tình: “Nhưng anh đã họp cả ngày nay rồi, lẽ ra
nên quay về nghỉ ngơi cho khỏe đã.”

“Ở đây cũng có thể nghỉ ngơi.”

“. Thôi vậy.” Hứa Khiêm không lay chuyển
được anh, từ bỏ khuyên nhủ, cậu ta tò mò: “Tổng
giám đốc, em không hiểu sao ông ấy lại bắt anh
về nước ngay lúc này chứ? Công việc kinh doanh
của chúng ta ở hải ngoại đang như mặt trời ban
trưa, đột nhiên gọi anh về, lẽ nào trong nhà đã
xảy ra chuyện gì sao?”

“Thật ra trong nhà không có chuyện gì hết,
chẳng qua ông muốn ẵm cháu nội thôi. Thà đáp
ứng nguyện vọng của ông cho xong, chứ vài ba
hôm ông lại giục một lần…”

Phong Diệp Chương thờ ơ nói, giọng điệu rất
bình tĩnh.

bình tĩnh: “Tổng… tổng
giám đốc, anh định sinh con với mợ chủ sao?”

Chương tiếp
Đi đến chương / 250
Đọc thêm truyện khác
Tà Vương Diễn Tỳ

Thể loại: Ngôn Tình, Ngôn Tình,

Em Là Vợ Của Anh

Thể loại: Ngôn Tình,

Đường Gia Tiểu Miêu

Thể loại: Ngôn Tình,

Tiếu Thường Nhạc

Thể loại: Ngôn Tình, Cổ Đại,

Cho Bạc Hà Thêm Đường

Thể loại: Ngôn Tình,

Dụ Tình: Liều Thuốc Độc Ngọt Ngào

Thể loại: Ngôn Tình, Sắc,

The Smile!

Thể loại: Ngôn Tình, Ngôn Tình, Truyện Teen, Truyện Teen,

Nam Thần Quốc Dân: Thiếu Niên Ác Ma Cầm Thú, Nhẹ Trêu Chọc

Thể loại: Ngôn Tình, Đô thị, Trọng Sinh, Sủng,

18 tháng quân ngũ của 1 đời trai...

Thể loại: Ngôn Tình, Truyện Teen, Ngôn Tình, Truyện Teen,

Tổng Tài Lãnh Khốc Bảo Bối Mơ Màng

Thể loại: Ngôn Tình,

Các bạn đang đọc truyện Con Dâu Của Nhà Giàu miễn phí trên NgonTinhFull.net
Cảm ơn các bạn đã ủng hộ website!

Đọc truyện Ngôn Tình Online, truyện Ngôn Tình hay nhất, truyện Ngôn Tình full, truyện ngôn tình trung quốc, tiểu thuyết Ngôn Tình trung quốc, truyện Ngôn Tình 18+, truyện sắc, sủng, đôn thị, xuyên không

Ngôn Tình Full - Website đọc truyện Ngôn Tình số 1 Việt Nam
NgonTinhFull.net