NgonTinhFull

Không Thể Nói

Thể loại: Ngôn Tình, Nữ Cường, Cổ Đại, Đoản Văn,

Số chương: 4

Tác giả: Sơ Vân

Giới thiệu:
Tên gốc: Bất khả thuyết
Thể loại: Cổ đại, nam cường nữ cường, đoản văn
Edit: Linh Linh

Ngọc Diện công tử nổi danh khắp chốn vì sự phong lưu ngạo mạn của mình
Hóa ra là một nữ nhân a...
Nói ra chắc người cười vỡ bụng
Chẳng biết làm thế nào Phương Tiêu lại biết được bí mật này
Sẽ chiêu cáo thiên hạ ư?
Sẽ lật mặt nàng khắp giang hồ?
Chuyện đó chỉ có kẻ ngu mới làm
Mỹ nhân như hoa trong tay, tự nhiên phải tìm mọi cách dụ dỗ, độc chiếm nha
Dù mỹ nhân này thật sự quá khó tính đi
Nhưng không sao



Chương 1: Tiểu đệ bên đây cũng có lễ vật

TRUYỆN HAY NHẤT
Chương tiếp

Giang sơn có người tài xuất chúng.

Trên giang hồ hiện nay, nói đến những nhân vật nổi danh nhất, chính là hai người. Người thứ nhất là Phượng Tiêu, Nhị công tử  của  Tê Phượng sơn trang, hắn ba tuổi học võ, mười tuổi đứng đầu các đệ tử sơn trang, có thể nói là thiên tài võ học, mười lăm tuổi đã nổi danh giang hồ dưới tên Phụng Tiêu Thanh Động, mười sáu tuổi luyện thành võ công vô địch, từ đó trên giang hồ không còn đối thủ.

Sanh tiêu sanh tiêu, có tiêu sao lại không có sanh, người thứ hai tên là Ngọc Sanh, người đời thường gọi hắn là Ngọc Diện công tử. Địa vị của hắn cũng không hề tầm thường. Nói về thân phận, hắn là thiếu chủ Ngọc gia, người đứng đầu chín đại gia tộc ở Thượng Hải, cha hắn chính là Yên Ngọc công tử, danh vang khắp thiên hạ. Nói về tướng mạo, người nhà họ Ngọc không ai không tuấn tú phi thường. Ngọc Sanh cũng không ngoại lệ, mọi người đều nói, vẻ đẹp của Ngọc Sanh đủ khiến nữ  nhân trong thiên hạ đều yêu mến, nam nhân trong thiên hạ đều ghen tị. Nói về phong lưu, trong thiên hạ nếu hắn là số hai thì không ai dám xưng số một, tình yêu của hắn như sao trên trời, nhiều không đếm xuể. Chỉ có điều, Ngọc Sanh dù có phong lưu, đa tình nhưng lại không hề háo sắc. Năm đó thiên hạ đệ nhất mỹ nhân Kim Thiên Thiên trước mặt hắn trút bỏ xiêm y, hắn cũng không mảy may liếc nhìn lấy một lần. Một đấng nam nhi như vậy có thể nào không khiến nữ nhi khắp thiên hạ phải chao đảo, ngả nghiêng?

Nơi nào có Ngọc Sanh, nơi đó đầy ắp bóng mỹ nhân.

Đại thọ 60 của Tề lão gia, “Thần quyền vô địch” danh chấn thiên hạ, người trong giang hồ ai nấy đều tấp nập mang quà đến chúc thọ. Đương nhiên một dịp như vậy không thể thiếu Ngọc Sanh. Nữ nhân giang hồ nghe tin đều tức tốc lên đường tới Tân Hương thành, chỉ hi vọng có thể “Không hẹn mà gặp” Ngọc Sanh.

Chỉ nhìn con đường tới Tân Hương thành ngựa xe như nước, đa phần là đều là những cô nương trẻ đẹp là biết sức quyến rũ của Ngọc Sanh lớn tới mức nào.

Một cỗ xe ngựa cao sang đi lẫn trong đám đông, nhưng muốn tiến một bước cũng khó.

Bên ngoài thấp thoáng có tiếng hai cô nương đi đường nói chuyện với nhau “ Tỷ tỷ, chẳng biết Ngọc Diện công tử có anh tuấn như lời đồn đại hay không?”

Một cô nương khác nói với giọng thẹn thùng “Ta từng gặp qua Ngọc Diện công tử ở đại hội võ lâm, từ dung mạo đến phong thái của chàng … Ai, chỉ cần nhìn thấy một lần thì suốt đời khó lòng quên được”.

“Ta cũng nghe nói Phượng Tiêu công tử  cũng vô cùng khôi ngô tuấn tú”. Nghe thế tấm rèm bên xe ngựa khẽ vén lên.

Cô nương lớn tuổi hơn cười khúc khích, lên tiếng phản đối “Sao có thể so sánh được chứ, hai người đó quả thực khác nhau một trời một vực!”

Người ngồi trong xe tức giận, lạnh lùng buông rèm xuống.

Thư đồng Trưng Vũ thấy chủ nhân tức tối vì bị so bì với Ngọc Sanh công tử thì không nhịn được cười nói. “Công tử cần gì phải tức giận như thế”.

“Tên Ngọc Sanh này thật là đáng ghét”. Phượng Tiêu nhắm mắt dựa vào thành xe nghỉ ngơi, dung mạo anh tuấn, trầm tĩnh như ánh trăng, trong trẻo nhưng ấm áp.

“Dưới cơ kẻ khác quả thực khó chịu, chỉ cần gặp Ngọc Diện công tử là biết ngay ai cao ai thấp”

Phượng Tiêu nghe xong quay đi, không nói một lời. Hắn từ nhỏ đã nổi danh, đối với bản thân cực kì đắc ý. Nào ngờ trên đời không dưng lại mọc ra một kẻ tên gọi Ngọc Sanh, từ đó mọi việc đều không thuận lợi, đi đâu cũng gặp trở ngại, ngay cả đi trên đường hắn cũng bị tiểu cô nương không rõ danh tính coi khinh. Mối hận này, hắn quyết phải hoàn trả bằng được.

Cơ hội đó cuối cùng cũng tới …

Khách khứa khắp nơi đổ về đông chật Tề phủ, lễ vật nối liền không dứt, ngay cả nhân vật nổi danh nhất trong thành ngày hôm nay cũng tới. Bỗng nghe tiếng hô vang từ ngoài cửa vào” Phượng Tiêu công tử tới”. Tiếng nói cười ồn ào trong sảnh phút chốc im bặt.

Phượng Tiêu tóc vấn gọn gàng, chân bước thong dong, tà áo bay bay, ánh mắt thâm sâu, toàn thân hiện lên vẻ oai nghiêm khiến người ngoài phải nể sợ. Người người trong sảnh thấy đó lòng đều thầm cảm phục.

Phượng Tiêu liếc mắt về phía hai cô nương, chính là hai người vừa nhắc đến hắn trên đường, ánh mắt đó khiến cho hai người tim đập thình thịch, kích động không thôi.

“Phượng hiền chất” Tề lão gia đứng dậy chào mừng hắn, trong lòng thầm khen ngợi,  ngày thường nghe nói hắn là trang tuấn kiệt, mà nay thấy hắn bước đi gót giày không nhiễm bụi, có thể thấy được người này nội công tuyệt đỉnh.

Phượng Tiêu mỉm cười, ý bảo Trưng Vũ đem lễ vật trình lên. Trưng Vũ liền dâng một chiếc hộp lên trước mặt Tề lão gia, “Nhân ngày đại thọ của tiền bối, gia phụ đặc biệt sai vãn bối đưa tới chúc mừng. Chỉ là chút lễ mọn để tỏ lòng tôn kính”. Hắn đưa tay mở chiếc hộp, cả sảnh bốn phía phút chốc sáng bừng lên, là một viên Dạ Minh Châu lớn bằng nắm tay.

Mọi người ai nấy đều phải sững sờ, thầm khen Phượng sơn trang quả nhiên gia thế vĩ đại. Phương Tiêu trong lòng đắc ý vô cùng

Tề lão gia thấy món quà quý trong lòng hoan hỉ không thôi, vội sai người nhận, “Phượng Trang chủ khách khí quá…”

Nhưng hai người chưa nói xong, ngoài cửa lại có người xướng lên: “Ngọc Diện công tử tới”

Tiếng hô vừa dứt, cả sảnh không một tiếng động, tất cả mọi người đều nín thở, chờ đợi Ngọc Diện công tử tiến vào. Phượng Tiêu nheo mắt, tập trung tinh thần đề phòng, sẵn sàng đón kình địch.

Chốc lát, trong sảnh bỗng nhiên phảng phất hương thơm lạ kỳ, cuốn hút tựa như hương hoa Nhài lại như hương cỏ Chi, cỏ Lan thơm mát. Sau đó lại thấy trước thềm hiện lên bóng dáng mỏng manh như tuyết trắng, một người mặc đồ trắng xuất hiện, tay phe phấy quạt khoan thai bước vào. Trong giây lát mọi người đứng im như tượng chỉ có đôi mắt vẫn đưa theo từng nhịp bước chân người kia.

Thế gian lại có người đẹp đến vậy sao!. Đây là ý nghĩ đầu tiên lóe lên trong đầu Phượng Tiêu. Hắn không thể không thừa nhận, so với Ngọc Sanh, hắn thua kém không chỉ một điểm. Nhưng Ngọc Sanh rốt cuộc hơn điểm nào, hắn lại không thể nói bằng lời, chỉ có thể nói tất cả đều quá mức hoàn mỹ!

Cảm giác thất bại kéo tới khiến sắc mặt Phượng Tiêu thật khó coi. Hắn thầm nghĩ, đã là nam tử thì chữ tài mới là quan trọng, bộ dạng giống đàn bà thì có gì là vui vẻ, có giỏi thì so kiếm pháp với ta xem!

Trong lúc Phượng Tiêu mải suy nghĩ, Ngọc Sanh đã bước vào sảnh chính, hắn cung kính khom người cúi chào Tề lão gia “ Tiền bối, Ngọc Sanh đến chậm.”. Thái độ vô cùng khiêm tốn, không có chút nào kiêu ngạo.

Tề lão gia mặc dù nhiều năm xông pha trong giang hồ, nhưng lúc này mặt cũng đỏ lên “ Hiền chất không cần đa lễ, mau ngồi xuống”.

Ngọc Sanh lấy ra một vật từ trong tay áo, trình lên Tề lão gia “Tiền bối đức cao vọng trọng, vãn bối không biết tặng vật gì, suy nghĩ mãi, thấy duy chỉ có Huyền Thiết đoản đao này là phù hợp hơn cả, kính mong tiền bối nhận cho.”

Tề lão gia đưa tay tiếp nhận, cẩn thận quan sát, đó là một con dao găm được làm khá giản dị, mặt ngoài không trạm trổ gì. Ông chậm rãi rút dao, nhưng không cẩn thận chạm phải một lọn tóc rối, bỗng nhiên vài sợi tóc đen rơi lả tả xuống đất. Người ngồi gần đó thấy, lên tiếng khen ngợi “ Lọn tóc bay qua liền đứt đoạn, quả thật là đao quý”

Tề lão gia suy cho cùng cũng là người trong giang hồ, đã từng một thời cầm đao xông pha tứ xứ. Dạ minh châu dù quý báu, nhưng để có thể cứu tính mệnh trong lúc nguy nan thì đoản đao hợp lòng Tề lão gia hơn. Trận đầu Phượng Tiêu thua cuộc.

Lúc này Ngọc Sanh quay đầu, một đôi mắt trong như màn đêm, đầy hứng thú nhìn Phượng Tiêu “Vị này là?”

Phượng Tiêu bị đoạt danh tiếng trong lòng chán nản, chỉ kiêu căng vái chào “Tại hạ Phượng Tiêu của Tê Phượng sơn trang.”

Ngọc Sanh cũng không giận, trong đôi mắt ý cười càng đậm, “Thì ra là Phượng Tiêu công tử, tiểu đệ ngưỡng mộ đại danh đã lâu”

“Hừ, không dám!” Phượng Tiêu phẩy áo một cái, lạnh lùng ngồi xuống.

Ngọc Sanh không biết Phương Tiêu vì sao để bụng, tự dưng bực bội, trong lòng có chút khúc mắc, nhưng vẫn cười nhạt ngồi xuống. Hai người ngồi bên cạnh nhau..

Lúc này tề lão gia thấy người đã đến đông đủ, liền cao giọng nói lớn: “Các vị, hôm nay lão phu tổ chức lễ mừng thọ, được sự coi trọng của các bằng hữu trên giang hồ, tới bản phủ uống ly rượu nhạt. Lão phu trước tiên kính các vị một chén!”

Mọi người ầm ầm khen ngợi, cũng đều tự uống một chén..

Tề lão gia nói tiếp: “Lão phu có một đứa con gái, năm nay vừa tròn mười tám, nhân dịp hôm nay các vị anh hùng hào kiệt đều có ở đây, lão phu muốn tìm cho nó một mối lương duyên”. Tề lão gia vừa nói, ánh mắt lại nhìn về phía Phượng, Ngọc.

Có người nói:”Nghe nói Tề tiểu thư xinh đẹp như hoa, chẳng hay có thể nhìn nàng một lần”.

Tề lão gia cười lớn “ Nhanh đi mời tiểu thư tới!” Rồi quay đầu nói:”Giang hồ có phép tắc, hôm nay ta muốn tỉ võ kén rể. Nhưng chỉ có điều, tiểu nữ mặc dù kém cỏi, cũng không muốn làm thiếp. Nếu vị anh hùng nào có ý, xin hãy bước lên thử một lần.”

Nói đến đây, Tề tiểu thư khoan thai bước tới. đôi lông mày ấy đẹp tựa trăng rằm, đôi mắt trong như nước hồ thu, sống mũi thanh tú, đôi má ửng hồng thẹn thùng, quả là một mỹ nhân, khác hẳn với tướng mạo oai hùng của cha nàng. Tề tiểu thư dịu dàng quỳ gối “Tiểu nữ Tề Linh Nhi, xin ra mắt các vị anh hùng”.Giọng nói như tiếng chim Vàng Anh, vô cùng trong trẻo.

Vừa thấy nàng những anh hùng chưa cưới vợ đã rục rịch. Chỉ chốc lát đã có mấy người muốn lên sân tỷ thí.

Lại nhìn hai người Phượng – Ngọc, Phượng Tiêu vẻ mặt không mang hứng thú, chỉ chuyên tâm uống rượu, Ngọc Sanh thì lại chăm chú nhìn lên võ đài xem đấu võ, không hề có ý định lên đài.

Bỗng nhiên Ngọc Sanh nói nhỏ:” Phượng huynh thấy Tề tiểu thư thế nào?” Lỗ tai của mọi người lập tức dựng thẳng lên. Vừa muốn xem trận tỷ thí vừa muốn tập trung nghe trộm, thật đúng là hao tâm tốn sức.

Phượng Tiêu liếc Tề tiểu thư một cái, rồi ra vẻ nghiền ngẫm tươi cười nói:” Quả cũng là một mỹ nhân. Thế nào, Ngọc huynh cũng muốn lên tỷ thí một phen sao?”

“Ta? Xưa nay khó nhất là báo đáp ân tình của mỹ nhân, tiểu đệ chỉ sợ hôm nay không có được cái may mắn ấy.”

Phượng Tiêu nghĩ trong đầu, đây có thể là một cơ hội tốt để thắng Ngọc Sanh, liền cười nói:” Vậy thì thật là đáng tiếc, huynh đang định lên tham gia thử một lần.”

Ngọc Sanh đôi mắt ý cười đã bớt đi rất nhiều, “Xin cứ tự nhiên.”

Phượng Tiêu bỗng nhiên bật ra một nụ cười là lạ, ngấm ngầm vận lực vào trong tay, thừa lúc Ngọc Sanh không để ý dùng lực đẩy hắn lên võ đài. Mà Ngọc Sanh do nhất thời không để ý, suýt bị đẩy ngã, nhưng nhanh chóng phản ứng, không để lộ chút hoảng sợ nào.

Phượng Tiêu cùng luc đó cũng hạ xuống đối diện với Ngọc Sanh, bình tĩnh nói “Ngọc huynh, xin chỉ giáo”. Nói rồi tung ra một chưởng.

Song Ngọc Sanh chỉ khẽ chau mày, nhanh như cắt bay lên tránh né chưởng phong đánh tới, động tác uyển chuyển, bay bổng như thiên tiên. Phượng Tiêu đánh một lần không trúng, lại phi thân tiến tới, hắn sợ những kẻ khác trên võ đài cản trở, liền tung vài chưởng đẩy lùi bọn họ. Cuối cùng, trên võ đài  chỉ còn lại hai người Phượng và Ngọc.

Lúc này Ngọc Sanh muốn tránh cũng không được, đành phải tiếp chiêu với hắn. Mọi người chỉ thấy lờ mờ hình dáng hai người đang giao đấu, không thể phân biệt người nào chiếm thế thượng phong, chỉ có những vị tiền bối công lực thâm hậu mới có thể nhìn ra võ công thực sự của từng người, quả thực là hậu sinh khả úy.

Lại nói Ngọc Sanh bản tính vốn không ham chiến, nhưng lần này đấu với Phượng Tiêu quả thực có muốn thoát cũng không thoát ra được. Công phu của người này quả thật là trên hắn một bậc.

Bỗng nhiên trong đầu như nghĩ ra được kế sách gì đó. Chỉ thấy hắn ngẩng mặt lên, nhìn thẳng đôi mắt lạnh lùng của Phượng Tiêu, khuôn mặt rạng rỡ nở nụ cười, đẹp đến nghiêng nước nghiêng thành.

Phượng Tiêu dù khả năng trấn tĩnh cực tốt, nhưng trước nụ cười kia, trong giây phút cũng phải sững sờ. Ngọc Sanh bất ngờ đá mạnh lui trở ra, chắp tay cười vang nói:” Ta thua.”

Tề lão gia lúc này mới hết kinh ngạc, từ từ bình tĩnh trở lại, mừng rỡ tiến về phía Phượng Tiêu hô lên một tiếng “ Con rể”

Phượng Tiêu nhưng giống như không nghe thấy, tâm trí giờ đã bay lên chín tầng mây.

Chương tiếp
Đi đến chương / 4
Đọc thêm truyện khác
Đấng Tối Cao Nơi Dị Giới

Thể loại: Dị Giới, Truyện Teen,

My Beloved

Thể loại: Phương Tây, Phương Tây,

Vệ Sĩ Bất Đắc Dĩ

Thể loại: Ngôn Tình, Đô thị,

Khúc Hoán Hoa

Thể loại: Ngôn Tình, Huyền Huyễn, Xuyên Không, Hài Hước, Điền Văn, Cổ Đại,

Nuôi Em Thây Ma Gà Rù

Thể loại: Ngôn Tình, Trọng Sinh, Dị Năng, Mạt Thế,

Hàng Trí Nữ Xứng, Online Chờ Chết

Thể loại: Ngôn Tình, Xuyên Không, Hệ thống, Xuyên Nhanh, Nữ Cường, Hiện Đại,

Kiều Kiều Vô Song

Thể loại: Ngôn Tình, Trọng Sinh, Cổ Đại,

Dạy Bảo Bã Xã Siêu Sao

Thể loại: Ngôn Tình,

Người Tình Dĩ Vãng

Thể loại: Ngôn Tình, Đô thị,

Các Tài Phiệt, Mời Ngả Vào Lòng Ta

Thể loại: Ngôn Tình, Đô thị, Xuyên Không, Xuyên Nhanh,


Top truyện hay:
1. Rể Quý Trời Cho
2. Cưng Chiều Vợ Nhỏ Trời Ban
3. Mê Vợ Không Lối Về
4. Anh Ấy Gọi Tôi Là Hắc Liên Hoa
5. Yêu Lại Từ Đầu

Các bạn đang đọc truyện Không Thể Nói miễn phí trên NgonTinhFull.net
Cảm ơn các bạn đã ủng hộ website!

Đọc truyện Ngôn Tình Online, truyện Ngôn Tình hay nhất, truyện Ngôn Tình full, truyện ngôn tình trung quốc, tiểu thuyết Ngôn Tình trung quốc, truyện Ngôn Tình 18+, truyện sắc, sủng, đôn thị, xuyên không

Ngôn Tình Full - Website đọc truyện Ngôn Tình số 1 Việt Nam
NgonTinhFull.net